Ngày cụm từ hai, dân boi tinh duyen đinh Tuyết Kỳ phe phái quan liêu binh vi tiến đánh, quân người quan tiền Phi cỡ liều mất

Ban đầu Đinh Thường Y ngỡ rằng phụ thân nàng vì sợ nàng làm ra những chuyện bại hoại môn phong nên với muốn giết nàng, bèn cầu xin Quan Phi Độ thả cho nàng trở về. Quan Phi Độ vì lo lắng cho an nguy của nàng mà quên cả an nguy của bản thân, nửa đêm dẫn theo Đinh Thường Y trở về Đinh phủ, không ngờ lại vô ý nghe thấy Đinh Tuyết Kỳ và Đinh phu nhân nói chuyện.

Thì ra Đinh phu nhân cũng là do Đinh Tuyết Kỳ cưỡng đoạt về. Cha ruột của Đinh Thường Y là Lam Lâm đã bị Đinh Tuyết Kỳ giết chết,   boi tinh yeu   Lam phu nhân vì bất đắc dĩ, đành phải mang theo con nhỏ mà gả mình cho Đinh Tuyết Kỳ, biến thành Đinh phu nhân.
Đinh phu nhân đang khẩn thiết cầu xin Đinh Tuyết Kỳ đừng hạ độc thủ với Đinh Thường Y, còn Đinh Tuyết Kỳ thì đang trì triết chuyện Đinh Thường Y bị tặc nhân làm nhục, bại hoại môn phong, khiến lão trở thành trò cười trên quan trường.
Đinh Thường Y không thể nhẫn nhịn nổi, lớn giọng chỉ mặt Đinh Tuyết Kỳ chửi mắng. Đinh Tuyết Kỳ thẹn quá hóa giận, lớn giọng quát tháo, cao thủ trong Đinh phủ liền ùn ùn kéo ra bao vây lấy Quan Phi Độ.
Khi đó võ công của Quan Phi Độ không cao như bây giờ, Đinh Thường Y thì căn bản không biết võ công. Đinh phu nhân vì muốn ngăn cản Đinh Tuyết Kỳ hành hung, kết quả là bị Đinh Tuyết Kỳ lỡ tay đánh chết.
Chuyện này khiến Quan Phi Độ nộ hỏa xung thiên, mặc dù đang ở trong trùng vây nhưng vẫn lao lên giết chết Đinh Tuyết Kỳ. Lúc này vừa hay huynh đệ của Quan Phi Độ kịp tới, cứu thoát Quan Phi Độ và Đinh Thường Y.
Bởi vì Đinh Tuyết Kỳ và quan phủ lai vãng cấu kết chặt chẽ, vì thế sự tình càng lúc càng lớn. Công sai tập nã khắp nơi, Đinh Thường Y ban đầu buồn bã không vui vì chuyện Quan Phi Độ đã tận tay sát tử dưỡng phụ của nàng, song qua một đoạn thời gian ở cùng chàng, thì liền trở nên ngưỡng mộ cuộc sống tự do tự tại, hào phóng không bị gò bó, can đảm anh dũng của chàng và những người trong Vô   xem boi tinh duyen   Sư môn, vì vậy nên nghĩ đến việc trở thành một phần tử của họ, cùng họ lãng tích thiên nhai.
Ban đầu Quan Phi Độ không chịu đồng ý, mỉm cười nói Đinh Thường Y không thể chịu nổi cuộc sống không vong mệnh thiên nhai này, nhưng lại không nỡ chia tay với nàng, thêm vào quan binh truy đuổi gắt gao nên dù không đồng ý cuối cùng cũng phải đồng ý.

Những ngày tháng này, trở thành những hồi   coi boi tinh duyen   ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của Đinh Thường Y.
Buổi sáng ngày hôm đó, họ đến được A Công hà. Người của quan nha đuổi sát phía sau, bọn Quan Phi Độ đều không thông thủy tính, chàng cùng với mấy huynh đệ khác đều quyết định liều tử chiến một phen, bèn ra lệnh cho người chèo đò cõng Đinh Thường Y qua sông tước.
Lúc đó, để tiện hành tẩu giang hồ, tránh bị người khác dòm ngó, Đinh Thường Y đã cải dạng nam trang, dùng nón cỏ to ở Mã Liên Pha che thấp sùm sụp hết cả khuôn mặt, không ai nhìn ra nàng là phận nữ nhi cả.
A   boi tinh yeu   Công hà vào mùa thu nước chảy rất xiết, nếu không dùng thuyền thì khó lòng mà qua nổi, nhưng vào mùa đông, nước cạn lộ cả đáy sông, nên một số thuyền phu có kinh nghiệm thường cõng hành khách qua sông để tiết kiệm thời gian.
Bởi vì bọn Quan Phi Độ đang bị truy sát nên các thuyền phu đều không dám cõng người, Quan Phi Độ vừa nôn nóng vừa tức giận, nhấc bổng một gã thuyền phu lên quát lớn:
– Ngươi có cõng hay không?
Gã thuyền phu không đáp lời. Đinh Thường Y sợ Quan Phi Độ vì tức giận mà làm hại người vô tội liền vội chạy đến giữ tay chàng lại:
– Đại ca, muội ở đây chiến đấu cùng với huynh.
Lúc này gió rất lớn, lau sậy bên bờ sông lắc lư dữ dội, những giọt mồ hôi trên trán Quan Phi Độ chảy xuống ngọn tóc, chàng khoát mạnh tay, dậm chân nói:
– Muội không biết võ công, làm sao...
Gã thuyền phu đột nhiên lên tiếng:
– Tôi cõng cô nương qua sông.
Nói đoạn liền quỳ ngay xuống.
Đinh Thường Y muốn cùng với Quan Phi Độ cự địch, gã thuyền phu liền khuyên:
– Cô nương qua trước, đại gia đây mới có thể tập trung tinh thần ứng địch.

Đinh Thường Y khẽ cắn môi, nghĩ lại cũng thấy có đạo lý, liền để gã   boi tinh yeu qua ten   cõng qua sông trước.
Boi tinh yeu qua tenNàng còn nhớ... Nước sông tuy cạn nhưng chảy rất mạnh, gã thuyền phu bước đi từng bước một, ổn định thân hình mới dám nhấc chân bước tiếp bước thứ hai, thậm chí cả cảm giác bị tóc của y cọ vào đùi... Nàng cũng vẫn còn nhớ... Nàng càng nhớ rõ hơn là khi nàng quay đầu lại, nhìn thấy Quan Phi Độ đang cùng địch nhân giao chiến cũng không ngừng nhìn về phía nàng với ánh mắt quan tâm, khiến nàng vừa lo lắng vừa cảm thấy an ủi, người càng đến gần bờ bên kia thì tim càng lưu lại bờ bên này, đồng thời nàng cũng cảm thấy may mắn vì mình đã rời khỏi, bằng không bảo Quan Phi Độ làm sao chuyên tâm ứng địch cho được?
Trong sát na ấy, nàng biết mình vĩnh viễn đã thuộc về chàng rồi,   boi tinh yeu qua ten   vô luận là xa cách bao lâu, bao xa, thậm chí là sinh tử cũng không thể chia cắt được hai người.
Đinh Thường Y không ngờ rằng Ngôn Hữu Tín lại nhắc đến chuyện của mười năm về trước, càng không ngờ rằng Ngôn Hữu Tín chính là gã thuyền phu đã cõng nàng qua sông năm xưa.
Đinh Thường Y mơ mơ hồ hồ nói:
– Là ngươi...?
Ngôn Hữu Tín hai mắt sáng ngời:
– Chính là ta đó. Nàng có biết tại sao lúc đó ta dù đang phải ẩn tránh cừu gia, nhưng vẫn không sợ bộc lộ thân phận mà cõng nàng qua sông hay không...
Thần thái trong mắt y giờ đây hoàn toàn tương phản với vẻ thâm trầm thường ngày:
– Ngày hôm ấy, nàng dùng nón rộng vành che kín cả mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm thanh tú, nói một câu duy nhất, nhưng ta đứng ở gần đó đã ngửi được một cỗ u hương, nhìn   xem boi tinh yeu theo ten   cái miệng nhỏ nhắn của nàng, nhìn bàn tay ngà ngọc trắng như tuyết ta có thể nhận ra nàng là một nữ nhân, nhất định là một nữ nhân...
Ngôn Hữu Tín dấn thêm một bước, Đinh Thường Y không cầm được co rút người lại, nhưng vì huyệt đạo đã bị phong bế, chỉ nháy mắt một cái, thân hình không hề di động. Chỉ nghe Ngôn Hữu Tín nói như đang mê sảng:
– ... Đinh cô nương, mong nàng tha thứ cho ta, lúc ấy, ta sớm đã biết nàng là một nữ nhi rồi. Lúc đó, nước chảy rất xiết, nước bắn lên làm ướt đôi chân của nàng, ta thấy tấm áo khoác của nàng cũng bị ướt, chân của nàng cũng ướt hết cả. Ta sợ ta sẽ ngã xuống, liền dụng lực bóp chặt chân nàng, về sau ta lại kềm chế không nổi, dùng râu cọ cọ vào cẳng chân nàng, nàng chẳng hề cự tuyệt, ta cảm thấy gáy mình nóng bừng lên, nước dưới chân   boi tinh yeu   ta cơ hồ cũng nóng dần lên, ta tựa như đang bước vào một cái đầm nước sâu không đáy vậy...
Đinh Thường Y cũng mơ hồ nhớ lại tình cảnh ngày hôm ấy. Nàng nhớ được dòng sông chảy xiết, nước bắn tung toé, trên trời những đám mây biến ảo vô thường, tựa hồ như cả bầu trời đang di động biến đổi vậy, nhưng tâm tư nàng không hề để ý đến cảnh vật, chỉ chuyên tâm vào trận đấu bên bờ sông.

Nàng cũng cảm thấy quần mình bị ướt, nhưng n