Vĩnh mang tay ra và vô tình đụng tay mực Thanh


Vĩnh đưa tay ra và vô tình đụng tay của Thanh. Hai người không biết ai nắm tay ai nhưng tay trong tay họ đi hết con đường tối tăm cho tới khi ánh trăng sáng lên hai bàn tay mới rời nhau. Dường như có tiếng thở dài không biết của ai.
Vĩnh liếc nhanh người đi bên cạnh rồi nói nhỏ.
Xem boi tinh yeu chinh xacHồi Vĩnh còn nhỏ má thường kể chuyện cổ tích hay chuyện thần tiên cho cháu nghe. Bây giờ đi trên con đường đầy ánh trăng này cháu nhớ lại. Mợ giống như nàng tiên với mái tóc xỏa dài đi trong ánh trăng huyền ảo...
Mợ đâu có đẹp như nàng tiên trong truyện cổ tích của má cháu...
Thanh thấy Vĩnh nhẹ lắc đầu như không đồng ý với câu nói của mình.
Cháu không biết những nàng tiên trong truyện cổ tích của má đẹp như thế nào nhưng cháu   xem boi nam 2015   nghĩ đẹp hay xấu tùy theo sự tưởng tượng của mình... Có thể mợ không đẹp về nhan sắc nhưng mợ đẹp về tâm hồn. Mợ đẹp qua sự dịu dàng, bằng nụ cười, bằng mái tóc, bộ quần áo, khuôn mặt không có nhiều son phấn, bằng tình cảm thương con thương chồng...
Thanh cảm thấy tâm hồn của mình nở bừng ra niềm sung sướng vô hạn vì câu nói thành thật và đơn sơ của người cháu chồng. Nàng dừng bước khiến cho Vĩnh cũng ngừng lại.
Mợ mệt vậy mình nên nghỉ một chút...
Thanh nhẹ lắc đầu.
Vĩnh...
Dạ...
Mợ muốn nói với Vĩnh một chuyện...
Chuyện gì hả mợ...
Chỉ sợ Vĩnh nghe rồi buồn và giận mợ...
Nhẹ lắc đầu Vĩnh nhìn mợ năm đang đứng trước mặt mình. Ánh mắt long lanh, buồn rầu, mệt mỏi khiến anh cảm thấy tội nghiệp và thương cảm.
Cháu sẽ không giận mợ đâu... Cháu sẽ không làm mợ buồn. Cháu hứa như vậy...
Răng cắn vào môi Thanh thu hết can đảm nói. Lúc đầu nàng còn cảm thấy khó khăn nhưng khi nói ra được nàng nói nhiều, nói hết chuyện nhờ Vĩnh bảo lãnh cho nàng sang Mỹ.
Mợ không cần nói nhiều... Tuy không biết nhiều về chuyện này nhưng nếu cậu mợ muốn thời cháu sẽ làm. Cháu sẽ làm tất cả điều gì để giúp cho cậu mợ...
Thanh cảm thấy nỗi lo lắng mà nàng đã mang trong lòng hai ba ngày chợt tan biến đi khiến cho nàng nhẹ nhỏm. Hai mắt ứa lệ vì sung sướng nàng thì thầm.
Mợ cám ơn Vĩnh...
Nhìn vào đôi mắt long lanh của mợ Thanh Vĩnh nói nho nhỏ.
Vĩnh đã nói với mợ rồi mà... Vĩnh vui mừng có cậu mợ ở chung nhà. Vĩnh sẽ không còn ăn mì gói nữa...
Mợ cám ơn Vĩnh... Mợ sẽ nấu cơm, giặt quần áo, lau nhà, rửa chén. Mợ sẽ làm hết... Làm những gì Vĩnh muốn...
Thanh đỏ bừng mặt vì biết mình lỡ lời. Tuy nhiên nói ra rồi nàng không thể nào rút lại được. Cũng may là Vĩnh không hiểu cái ý trong câu nói của nàng.
Đâu có được... Mợ là mợ của Vĩnh chứ đâu phải housekeeper của Vĩnh đâu...
Housekeeper là gì hả Vĩnh?
Là người làm... Việt Nam mình gọi là đầy tớ... Vĩnh đâu có muốn mợ như vậy. Vĩnh bảo trợ cho mợ qua Mỹ để mợ được   xem boi   sống một đời sống thoải mái hơn về tinh thần và vật chất. Mợ sẽ đi làm có tiền gởi về giúp cậu nuôi hai em rồi thời gian sau mợ bảo lãnh cậu qua Mỹ... Đó là ý của cháu...
Thanh mừng vì sự minh bạch của người cháu chồng.
Vĩnh ơi... Mợ không biết làm thế nào để cám ơn cháu...
Mợ không cần phải làm gì để trả ơn cháu. Cháu đọc truyện kiếm hiệp nghe người ta nói " thi ân bất cầu báo " mà mợ...
Thanh cười thánh thót khi nghe người cháu chồng nói.
Cháu thương má cháu. Cháu thương cậu mợ nên muốn giúp cậu mợ...
Tới lúc này Thanh mới thật tình cảm phục người cháu chồng chỉ nhỏ hơn nàng một tuổi. Trước khi nói ra nàng cứ sợ Vĩnh sẽ từ chối. Nàng không ngờ Vĩnh lại vui vẻ nhận lời và sốt sắng hơn nàng nghĩ.
Khuya rồi mợ... Mình đi về nha mợ...
Dạ... Mình đi về...
Thanh nhu mì nói. Nàng cảm thấy mình bé nhỏ và có cảm tưởng như biến thành một người khác. Nàng trở thành vị hôn thê giả của Vĩnh.
Sau đêm đó Thanh nhận thấy Vĩnh vẫn cư xử như là một người cháu thực sự trừ một điều. Vĩnh không xưng cháu nữa mà xưng tên. Thanh bằng lòng với điều đó. Hai người trò chuyện nhiều hơn. Thân mật hơn. Dễ dàng hơn. Vĩnh nói cho Thanh nghe về phong tục, tập quán, lối sống của người Mỹ, về việc làm, lương hướng, mua xe, tập lái xe, lấy bằng lái để tự mình lái xe. Thanh không dấu được sự sung sướng khi   xem boi   nghĩ mình sẽ làm chủ một chiếc xe du lịch mà nàng thấy chạy nhan nhản trên đường phố Sài Gòn.
Đứng trên đường Thanh nhìn Vĩnh đang đùa giỡn với hai con của mình nơi bờ hồ Xuân Hương. Nàng muốn tắm nhưng còn mắc cỡ. Tự dưng nàng không muốn Vĩnh thấy mình mặc áo tắm.
Má... Má... Xuống đây dạy con lội đi má...
Tâm gọi má. Vĩnh cũng nói theo.
Mợ xuống đây tắm đi mợ...
Anh Vĩnh lên dẫn má xuống đi...
Vĩnh phải kéo tay hai lần và năn nỉ Thanh mới nói nhỏ.
Vĩnh xuống trước đi... Để mợ cởi quần áo đã...
Xuống tới mé nước Thanh đỏ mặt và cảm thấy tim đập mạnh khi bắt gặp ánh mắt ngơ ngẩn của Vĩnh. Đợi cho hai đứa nhỏ chạy lên bờ phơi nắng Vĩnh nói nhỏ.
Mợ mặc áo tắm đẹp lắm...
Thanh thẹn tới độ phải làm bộ hụp đầu xuống nước để tránh không   xem boi online   nghe và không nhìn thấy ánh mắt là lạ của người cháu chồng. Tuy nhiên nàng cũng phải nổi lên. Cái mà nàng thấy trước tiên là nụ cười của Vĩnh. Nàng cười vui vì biết mình trẻ và đẹp.
Hôm nay không nhằm ngày cuối tuần nên bãi tắm vắng người. Điều đó khiến cho Thanh bạo dạn hơn một chút. Nàng cười đùa với Vĩnh dưới nước cũng như để nguyên áo tắm nằm phơi nắng hoặc đi dạo trên con đường quanh bờ hồ. Nàng chỉ kín đáo choàng thêm chiếc khăn tắm khi thấy bờ hồ bắt đầu nhộn nhịp.
Ghé qua phố ăn tối xong cả gia đình về phòng. Hai đứa nhỏ lăn ra ngủ vì mệt.
Vĩnh mệt không?
Dạ không... Mợ muốn đi bộ?
Thanh cười vì Vĩnh đọc được ý của mình.
Chờ mợ thay quần áo xong mình đi dạo...
Vĩnh nhìn đăm đăm khi Thanh bước ra khỏi phòng tắm. Áo sơ mi ngắn tay màu thiên thanh, quần lụa trắng, giày xăng đan trắng. Mái tóc đen dài xỏa trên lưng, không son phấn nhưng Thanh trông đơn sơ, mộc mạc mà đẹp lạ lùng.
Vĩnh nhìn gì vậy?
Nhìn mợ... Mợ giống như nàng tiên trong truyện cổ tích của má cháu...
Vĩnh thích mợ ăn mặc như vầy không?
Thích... Mai mốt qua Mỹ Vĩnh đưa mợ đi sắm quần áo mới...
Thôi mình đi nghe Vĩnh...
Thanh bước đi trong lúc Vĩnh khóa cửa phòng. Càng quen biết nhiều chừng nào Vĩnh càng nhận thấy mợ Thanh có nhiều điểm phù hợp với mình. Mợ Thanh không thích chỗ đông người và ồn ào. Cũng như Vĩnh mợ thích đọc sách, nghe nhạc và đi bộ. Vì thế cứ chiều chiều hai người lại tản bộ trên con đường tráng nhựa chạy xuyên qua rừng thông.
Mát quá Vĩnh ơi...
Thanh hít hơi dài cười nói. Vĩnh trầm ngâm.
Mình còn một ngày nữa... Mốt mình phải về rồi...
Thanh thở dài.
Nhiều khi mợ muốn ở đây luôn. Bỏ mặc người và cuộc đời sau lưng mình...
Vĩnh cũng vậy... Vĩnh không muốn trở về Mỹ nữa. Nhưng... Nhưng Vĩnh phải trở về để sửa soạn đón mợ qua...
Mợ chờ ngày   xem boi online   đó Vĩnh ơi...
Không biết do điều gì thúc đẩy Vĩnh nắm lấy tay mợ Thanh và nàng để yên cho Vĩnh nắm tay mình. Nàng quay nhìn và thấy Vĩnh cũng đang nhìn mình mỉm cười. Thế thôi. Không có gì xảy ra. 
Chừng nào Vĩnh mới lên máy bay?
xem boi tinh yeu chinh xacDạ thứ tư tuần tới...
Thanh lẩm bẩm.
Hôm nay thứ năm rồi... Thứ hai này Vĩnh đi với mợ tới gặp cô Hằng để lo chuyện bảo lãnh...
Dạ chừng nào mợ muốn đi Vĩnh sẽ đi với mợ...
Vĩnh bóp nhẹ bàn tay mềm ấm và hơi có chút run rẩy của mợ Thanh.
Mợ đừng lo... Vĩnh sẽ làm bất cứ điều gì để cho mợ qua Mỹ...